Sáng nay, trong giờ sinh hoạt ngày 30/03/2026, Tổ Tiếng Anh Trường Tiểu học Kim Đồng đã mang đến một câu chuyện đầy xúc động và truyền cảm hứng về hành trình tự học ngoại ngữ của Bác Hồ. Câu chuyện kể về chàng thanh niên Nguyễn Tất Thành khi rời bến cảng Nhà Rồng ra đi tìm đường cứu nước với hai bàn tay trắng và vốn tiếng Pháp ít ỏi. Thế nhưng, với quyết tâm sắt đá "muốn hiểu người ta thì phải biết tiếng của người ta", Bác đã tận dụng mọi khoảnh khắc trên con tàu Đô đốc Latouche-Tréville để học tập. Hình ảnh Bác viết từ mới lên cánh tay để vừa làm việc vừa nhẩm thuộc, hay những buổi sớm rét mướt tại Luân Đôn Bác vẫn ra công viên học tiếng Anh qua tờ báo cũ, đã để lại ấn tượng sâu đậm trong lòng các em học sinh.
Hoạt động kể chuyện này mang ý nghĩa giáo dục vô cùng lớn lao, giúp các em hiểu rằng ngoại ngữ không chỉ là một môn học mà là "chìa khóa" để mở ra kho tàng tri thức nhân loại và kết nối tình hữu nghị quốc tế. Qua tấm gương sáng ngời của Bác, nhà trường muốn khơi dậy trong các em tinh thần tự học bền bỉ, ý chí vượt khó và lòng kiên trì để chinh phục những đỉnh cao tri thức mới. Đây cũng là nguồn động lực mạnh mẽ để các em học sinh Kim Đồng thêm yêu thích môn Tiếng Anh, quyết tâm rèn luyện để trở thành những công dân toàn cầu, góp phần đưa hình ảnh Việt Nam vươn xa ra thế giới đúng như tâm nguyện của Bác kính yêu. Sau đây là nội dung câu chuyện và hình ảnh:
Ngày 5/6/1911, tại bến cảng nhà Rồng, Người sang Pháp để tìm ra con đường cứu nước, cứu dân cần phải biết sử dụng thành thạo tiếng Pháp. Vì thế, Bác đặt ra quyết tâm: “Nhất định phải học cho kỳ được”. Dù trong hoàn cảnh khó khăn, Người vẫn tìm ra phương pháp học ngôn ngữ nước ngoài này. Trên chuyến tàu đó, mỗi lúc rảnh rỗi, Bác đều tìm đến hai người lính trẻ được giải ngũ đi cùng chuyến tàu để học đọc và viết tiếng Pháp. Họ cho Bác mượn những quyển sách nhỏ in tiếng Pháp.
Từ đây, Bác đã học từ những thực tiễn trong cuộc sống hằng ngày như những câu hỏi cái này là gì? Đồ vật kia là gì? Bác hỏi họ để được giải thích về ngôn ngữ. Sau đó Bác viết vào một mẩu giấy, dán vào chỗ hay để ý nhất để tranh thủ vừa làm, vừa học. Có khi Bác viết hẳn vào cánh tay. Tối tối sau khi đi làm về, Bác rửa tay, rồi lại ghi những từ mới vào. Học được chữ nào, Bác ghép chúng lại thành câu thực hành ngay.
Ban đầu, Bác tập ghép một vài từ, sau ghép thành đoạn, dần dần Người tập viết thành bài dài. Một thời gian sau, Bác tìm đến các tờ báo của Pháp để xin được viết bài đăng báo. Sau mỗi bài báo viết bằng tiếng Pháp, Bác đều chép thành 2 bản. Một bản Bác lưu giữ lại, còn bản kia gửi cho Toà soạn.
Dần dần Bác đã viết được truyện ngắn và cả những vở kịch bằng tiếng Pháp. Sau này trở thành chủ bút, chủ nhiệm của tờ báo “Người cùng khổ” và có nhiều tác phẩm nổi tiếng.
Đến khi đặt chân đến đất nước Anh, Bác phải làm từ 8 giờ sáng tới 12 giờ, chiều từ 5 giờ tới 10 giờ đêm. Bác dành dụm để có chút tiền mua sách vở. Phương tiện học duy nhất của Người cũng chỉ có vài quyển vở và một cây bút chì. Bác thường ra chỗ vườn hoa, nơi có những cây to, cột đèn để học “Vì ở đó thời tiết thường rất lạnh, nên khi học sẽ không thể buồn ngủ được”.
Bác thông thạo nhiều ngoại ngữ: tiếng Anh, Pháp, Trung, Đức, Ý, Tây Ban Nha, … Giáo sư Hoàng Chí Bảo từng xác nhận rằng bác nói được 29 thứ tiếng, chưa kể tiếng đồng bào dân tộc nước Việt Nam mình.
Cuộc đời của Bác là một tấm gương sáng ngời về ý chí tự học, vươn lên không mệt mỏi. Chính sự nỗ lực không ngừng nghỉ đó đã góp phần giúp Người trở thành một trong những vị lãnh tụ vĩ đại trong lịch sử Việt Nam và thế giới.

.